Các yếu tố của Triết học phân cấp

JC Collins

Nỗ lực đầu tiên của thế giới trong quá trình toàn cầu hóa đã thất bại vì không có sự thay thế cho sự tập trung của cải.

Trong bài viết này, tôi dùng trường hợp chủ nghĩa thực dân và chủ nghĩa thực dân mới được xây dựng xung quanh các nguyên tắc tập trung mà cả chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa cộng sản đều chia sẻ. Cả hai tư tưởng đều không thành công trong việc cung cấp sự phân cấp thực sự của cải. Cộng sản thu thập sự giàu có ở phía trên cùng của hệ thống nhà nước trong khi quần chúng bị ảnh hưởng. Chủ nghĩa tư bản thu thập sự giàu có trong các thể chế của thế giới phương Tây, bao gồm cả tổ chức của tầng lớp trung lưu, trong khi các khối dân mới nổi ở nước ngoài bị ảnh hưởng. Sự tập trung của sự giàu có là chủ đề chung ở cả hai, với sự tập trung khác nhau diễn ra phụ thuộc vào các hệ thống chính trị và định hướng văn hóa.

Xuyên suốt lịch sử, chúng ta sẽ khám phá ra một vấn đề chung là sự thiếu phương pháp thay thế đáng tin cậy cho sự tập trung của cải. Giao thức Ripple Interledger và hệ sinh thái XRP đang phát triển, cùng với thị trường và các sáng kiến crypto lớn hơn, sẽ cung cấp một hệ thống đáng tin cậy và phi tập trung lần đầu tiên trong lịch sử thế giới. Nó sẽ thay đổi định kiến tư tưởng của chúng ta và cho phép sự tiến hóa của các hệ thống quản trị của chúng ta. Đây không phải là một góc nhìn vô chính phủ hay quan điểm cuồng Bitcoin về thế giới, mà là một khám phá hợp lý về nơi chúng ta đến từ và nơi chúng ta có thể đi, với những phản ánh trung thực về chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa cộng sản, với hy vọng chúng ta có thể tham gia một cách có ý thức vào việc tạo ra thế giới phi tập trung phát triển xung quanh chúng ta.

Một trong những nữ trí thức lớn nhất của thế kỷ 20 là Ayn Rand. Cuốn tiểu thuyết khổng lồ mà cô viết mang tên Atlas Shrugged, được xuất bản năm 1957, là một trong những tác phẩm chính của 60 năm qua. Nó được xem như là một phản ứng logic và thực tế cho chủ nghĩa Mác, nhưng kết hợp trong đó là cốt truyện của sự tiến hóa thực tế của lý tưởng Mác-xít, bắt đầu với các tác phẩm trước đó của Karl Marx và Frederick Engels, chẳng hạn như Das Kapital (Capital Volume 1- 1867) , Capital Volume 2 – 1885, và Capital Volume 3 – 1894).

Tất cả ba tập của Das Kapital đánh dấu sự chuyển đổi của những ý tưởng được đưa ra trong Tuyên ngôn Cộng sản năm 1848. Thậm chí hơn nữa vào năm 1843, các tác phẩm của Marx và Engel tập trung hơn vào việc xây dựng chủ nghĩa xã hội. Khung tư tưởng đã tiến hóa với những suy nghĩ của cả hai người đối với bản chất phức tạp, và thường mâu thuẫn của sự kiểm soát hoàn toàn của nhà nước dưới chủ nghĩa cộng sản.

Marx đã viết một bài báo năm 1843 có tựa đề Phê bình về Triết học Quyền của Hegel. VIệc khám phá triết lý này bắt đầu với việc phát triển một sự hiểu biết về khái niệm về ý chí tự do. Nhà triết học Georg Wilhelm Friedrich Hegel đã xuất bản Các yếu tố về Triết học Quyền năm 1820 và lập luận rằng ý chí tự do chỉ có thể tồn tại theo bối cảnh xã hội về các quyền và quan hệ về tài sản. Cùng với các hợp đồng, cam kết đạo đức, đời sống gia đình, nền kinh tế, hệ thống pháp luật và cấu trúc phân cấp hữu cơ của xã hội, sự phức tạp của tự do sẽ có thể đạt được và duy trì thông qua sụp đổ lịch sử của tất cả các quốc gia và đế chế.

Hegel phân đoạn triết lý thành ba lĩnh vực. Lĩnh vực đầu tiên được xây dựng xung quanh quyền trừu tượng của cá nhân, đó là ý tưởng không can thiệp như một phương pháp tôn trọng người khác. Lĩnh vực thứ hai được xây dựng xung quanh vị trí đạo đức mong đợi của cá nhân, nơi mỗi người phản ánh chủ quan của riêng mình đối với người khác như một hình thức tôn trọng. Về bản chất, đó là đối xử với người khác như bạn muốn được đối xử với. Lĩnh vực thứ ba nắm giữ các nguyên tắc của đời sống đạo đức, phát triển từ những cảm xúc chủ quan của cá nhân khi nó áp dụng cho các khái niệm phổ quát về quyền, hoặc chánh niệm. Chánh niệm là hành động, hoặc quá trình tiến tới những gì đúng.

Ayn Rand đã phát triển triết lý chủ nghĩa khách quan của mình xung quanh cuộc xung đột đang phát triển, hoặc mâu thuẫn, giữa chủ nghĩa Mác và Triết học Quyền của Hegel. Tác phẩm của Hegel được công nhận rộng rãi là “một trong những công trình vĩ đại nhất của triết học chính trị và xã hội từng được viết”, và để có tính minh bạch đầy đủ, tôi có xu hướng đồng ý. Đây chỉ là những nét rộng của triết học, nhưng tôi sẽ khuyến khích độc giả quan tâm tìm hiểu thêm về mối tương quan giữa Triết học Quyền của Hegel với Tuyên ngôn Độc lập của Mỹ, như một ví dụ.

Trong khi Hegel cố gắng hòa giải bản chất mâu thuẫn của chủ nghĩa tư bản và nhà nước, chủ yếu là việc không có khả năng cân bằng giữa đạo đức của nhà nước và hệ thống cấp bậc có cấu trúc hữu cơ của nó, Rand công khai chấp nhận bản chất ích kỷ của con người. Chủ nghĩa khách quan không công nhận lòng vị tha, hoặc tự hy sinh như là lý tưởng đạo đức, và lập luận rằng định hướng đạo đức tối thượng của mỗi cá nhân là hướng tới hạnh phúc của chính mình. Nhà nước Cộng sản thúc đẩy ngược lại trong nỗ lực cân bằng các mâu thuẫn.

Trong khi Hegel tìm thấy một mâu thuẫn, Rand đã tìm thấy sự thật khách quan về bản chất của con người. Điều này rất quan trọng để hiểu vì chủ nghĩa Mác sẽ lập luận rằng cả Hegel lẫn Rand đều đúng và chỉ có tiểu bang mới có thể thu hẹp khoảng cách giữa bản chất của con người với tư cách cá nhân và trách nhiệm của con người với nhau. Sự thất bại liên tục của mục tiêu Cộng sản lý tưởng sẽ cho thấy rằng bất kể những ý định tốt đẹp của những người ủng hộ chủ nghĩa Mác và sự chấp nhận một khía cạnh của bản chất con người của nó, nó vẫn bị thay thế bởi nhu cầu mạnh mẽ hơn của con người. hướng tới năng suất. Con người, về phần cá nhân có một sự khích lệ. Nhà nước không thể là nguồn gốc của khuyến khích sản xuất vì lý do năng suất bắt đầu trong phạm vi của cá nhân. Loại bỏ sự khuyến khích này và nhà nước sẽ giết chính nó.

Tôi đã luôn cảm thấy rằng Ayn Rand, và những tác phẩm tuyệt vời của cô, phần lớn bị bỏ qua bởi giới truyền thông phương Tây và phương tiện truyền thông. Định hướng tiến bộ của thế giới phương Tây và các thể chế của nó nên nắm lấy triết lý trí tuệ của một phụ nữ đã bỏ chạy khỏi cuộc Cách mạng Bolshevik ở Nga và sau này, khi sống ở New York, phát triển triết lý của riêng mình như là một cuộc tranh luận chống lại sự khủng khiếp của chủ nghĩa cộng sản. Một thế giới của sự đúng đắn sẽ xây dựng những bức tượng Ayn Rand và các tác phẩm của bà sẽ là bắt buộc trong tất cả các cơ sở học tập cao hơn của chúng ta.

Chỉ khi tôi lớn lên và khôn ngoan hơn về cấu trúc của thế giới và ảnh hưởng của các thể chế quản trị, học viện, truyền thông, kinh tế và giải trí, tôi đã nhận thức được phương pháp luận của chủ nghĩa Mác và văn hóa và tư tưởng phương Tây muộn.

Vị trí chiến lược trong các tổ chức phương Tây của những người thúc đẩy tư tưởng Mác-xít kể từ khi kết thúc Chiến tranh thế giới thứ hai là một sự thật khách quan có thể tương quan với nguyên nhân cùng với xu hướng văn hóa tổng thể và mở rộng quy định của chính phủ. Rand đã chứng kiến cuộc diễu hành tiến bộ này đối với chủ nghĩa Mác ở Mĩ và thể hiện triết lý chủ nghĩa khách quan của mình như là cách duy nhất của cô trong việc cung cấp một cuộc tranh luận chống lại bản năng tự nhiên của con người, trái với việc bỏ qua những bản năng đó.

Atlas Shrugged là câu chuyện của nữ nhân vật chính Dagny Taggert và nhiệm vụ của có để trả lời câu hỏi “John Galt là ai?” Qua đôi mắt của Taggert, chúng ta trải nghiệm việc mở rộng quy định của chính phủ xã hội chủ nghĩa và việc bóp nghẹt các ngành công nghiệp được xây dựng bởi cá nhân những người có động cơ để làm như vậy. Những người đàn ông và phụ nữ quyền lực trong nước bắt đầu đóng cửa các công ty và các ngành công nghiệp mà họ tạo ra để phản đối sự kiểm soát của nhà nước. Nhà nước bắt đầu bị xói mòn và sự giàu có bị bốc hơi cùng với sự khuyến khích của mỗi cá nhân về năng suất. Đó là một tầm nhìn tiên đoán về những gì đe dọa thế giới phương Tây hiện nay.

Atlas-Globalization-1

Chủ nghĩa tư bản, mặc dù là cách tiếp cận tư tưởng tốt nhất cho một hệ thống quản trị kinh tế xã hội đã được phát triển, vẫn là nạn nhân của cùng một bản chất mâu thuẫn mà cả Hegel và Rand đều cố gắng giải thích theo từng triết lý độc đáo của riêng họ. Đây là bản chất ích kỷ của Con người và khuynh hướng tự nhiên của mình đối với việc tập trung phục vụ cho chính bản thân.

Rand đã đúng khi cho rằng sự ích kỷ đó là một đức tính, nhưng ích kỷ có khả năng mở rộng và tiềm năng đầy đủ của sự ích kỷ của con người được thể hiện trong sự tiến hóa tư tưởng của chủ nghĩa Mác. Chủ nghĩa Mác, tuy bắt đầu với sự vị tha, ở cái kết không thể tránh khỏi của nó là một biểu hiện của sự ích kỷ của con người khi những người ở trên cùng tập trung sự giàu có xung quanh họ trong khi những người ở phía dưới có rất ít.

Chủ nghĩa tư bản, bắt đầu với việc áp dụng ích kỷ có trách nhiệm, sẽ luôn trở thành nạn nhân của những sự ích kỉ không thể tính đến, dẫn đến quá trình tham nhũng và tập trung sự giàu có trong khuôn khổ Mác-xít. Nó đã được lập luận rằng hệ thống tư bản đã không được phép phát triển tự nhiên vì hình ảnh xã hội chủ nghĩa và chủ nghĩa Mác sẽ luôn luôn xuất hiện trên thị trường tự do thông qua những người trong chính phủ và học viện phát triển và áp đặt các quy định không chính đáng.

Thật vậy, cả hai hệ thống đều khác nhau, nhưng đều không tồn tại một cách tách biệt, và không hoạt động mà không có sự tương tác. Thậm chí có thể lập luận rằng cả chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa cộng sản, và xu hướng hành vi cổ xưa của con người mà tồn tại trong chúng, không thể tồn tại mà không có nhau. Cả hai đều có tác động tích cực và tiêu cực lên nhau, nhưng không nên giả định rằng các đặc tính tiêu cực của mỗi yếu tố này là do ảnh hưởng tiêu cực của nhau, mặc dù có thể có một mối liên hệ khiêm tốn có nguyên nhân, và không có nguyên nhân. Chúng ta có thể khám phá thêm điều này trong tương lai.

Trong một thế giới mà mỗi người coi nhau là sự ngoại hiện của lòng ích kỷ của con người, ý tưởng cho rằng cả chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa cộng sản là những con đường khác nhau hướng tới cùng một sự tập trung của cải sẽ mang tính gây tranh cãi. Cũng nên được công nhận rằng tỷ lệ tham nhũng tới sự sụp đổ là khác nhau trong cả hai. Trong khi chủ nghĩa cộng sản có thể sụp đổ với tốc độ nhanh hơn, vẫn chưa có một sự tham nhũng và sụp đổ hoàn toàn của một nhà nước tư bản. Có nhiều lý do cho điều này, rõ ràng nhất là Chủ nghĩa tư bản tạo ra một tầng lớp trung lưu rộng lớn đóng vai trò như một bộ đệm giữa bản chất của cả hai.

Nói một cách đơn giản, một nhà nước được thành lập như Cộng sản sẽ trải qua một tỷ lệ tham nhũng và suy giảm nhanh hơn so với một bang được thành lập như tư bản và có thời gian để xây dựng tầng lớp trung lưu có thể cân bằng giữa xu hướng chính trị của cả hai. Như vậy, chủ nghĩa tư bản được coi là hệ thống kinh tế hiệu quả hơn theo chính phủ nhỏ, và tôi đồng ý với quan điểm rằng không có phương án thay thế nào có thể khuyến khích và cung cấp đặc tính đệm và cân bằng của tầng lớp trung lưu.

Khi nhân loại và các hệ thống kinh tế và quản trị của nó phát triển, không có lý do hay sự cần thiết để tiếp tục bị khóa giữa sự mất cân bằng đối lập của các hệ tư tưởng được phát triển trong thế kỷ 19. Khi chúng ta xem xét nguồn gốc của cả hai trong suốt quá trình tiến hóa kinh tế xã hội cổ đại và lịch sử, sự cần thiết cho một câu trả lời mới cho khuynh hướng tự nhiên của con người đối với sự ích kỷ rộng lớn càng trở nên khắt khe hơn. Đây không phải là sự ích kỷ đạo đức của chủ nghĩa khách quan, mà là sự ích kỷ được nâng cao được gắn trong cả chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa cộng sản.

Dưới chủ nghĩa thực dân, việc chuyển giao giá trị được ban hành bằng cách xâm chiếm lãnh thổ thông qua chiến tranh hoặc hấp thụ văn hóa và khai thác thời gian và lao động của nhân dân, và tài nguyên thiên nhiên của đất đai bằng cách thiết lập các hệ thống quản trị từ xa tự những vị trí tập trung có ảnh hưởng ở bất kỳ đế chế hay quốc gia nào đang sử dụng sức mạnh của nó. Theo phương pháp này, Đế chế Tây Ban Nha, Đế quốc Hà Lan, Đế quốc Pháp và Đế chế Anh đã mở rộng phạm vi của họ trên khắp thế giới tới mọi châu lục.

Chủ nghĩa thực dân này bị nhìn nhận tiêu cực trong thế giới hiện đại và việc kết án Marxist về nguyên lý của nó không khó tìm thấy trong các thể chế của giới hàn lâm và truyền thông. Mặc dù tôi cho rằng chủ nghĩa thực dân của quá khứ mang đặc điểm của cả chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa Mác, lịch sử giả tạo và tiến bộ của chủ nghĩa thực dân là nó là một biểu hiện sớm hơn về những gì sẽ trở thành chủ nghĩa tư bản.

Lập luận có thể được đưa ra rằng Chủ nghĩa tư bản là phản ứng của những người cố gắng thoát khỏi chủ nghĩa thực dân và thiết lập một quốc gia được xây dựng trên nguyên tắc mà Hegel sau này sẽ mô tả trong ba lĩnh vực của Triết học Quyền.

Đổi lại, chủ nghĩa cộng sản cũng là một phản ứng với chủ nghĩa thực dân, nhưng là với một loạt các lý do khác nhau. Chúng ta sẽ khám phá điều này trong một bài viết khác. Như tóm tắt dưới đây, tôi sẽ nói về một trường hợp mở rộng khi Chủ nghĩa tư bản là một sản phẩm của Cải cách Tin lành.

Hoa Kỳ được hình thành theo các nguyên tắc Tin Lành tự do và tự do mà sau này sẽ được bao hàm trong triết lý riêng của Hegel được xây dựng xung quanh ý chí tự do. Các thuộc địa Anh và Pháp đã được định cư vào thế kỷ 17 bởi những người phải đối mặt với việc xử án ở châu Âu. Những người Tin Lành này chống lại Giáo hội Công giáo, cũng như Giáo hội Anh, và từ chối thỏa hiệp về những niềm tin tôn giáo mà họ nắm giữ. Những người định cư muốn thờ phượng Thiên Chúa qua mối quan hệ trực tiếp mà họ tin là đúng, và không chấp nhận Giáo hoàng hay Giáo hội là trung gian giữa họ và Thiên Chúa.

Kế hoạch của Chúa phải được thực hiện trong thế giới mới và “Thành phố trên đồi” vĩ đại sẽ cần phải được xây dựng như một biểu tượng của kế hoạch đó. Các thuộc địa ban đầu được lên kế hoạch như các liên minh thương mại, như Virginia, được tổ chức xung quanh các nhà lãnh đạo “Tin Lành”, những người lãnh đạo mang sức mạnh và tầm nhìn của Martin Luther và vị thế của ông chống lại sự bạo ngược của Giáo Hội và Giáo Hoàng. Sức mạnh thực dân thực sự của Đức Giáo Hoàng và Ngai Vàng đã đến ngay sau đó và mang lại sự thảm sát và hỗn loạn cùng với nó. Cả hai đã đụng độ trên hai lục địa và đã tạo ra các lý tưởng kinh tế xã hội của chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa cộng sản như các công cụ văn hóa để tiếp tục tiến hành cải cách chiến tranh với nhau.

Một chủ đề phổ biến trong lịch sử thế giới, và đặc biệt là vài thế kỷ qua vì nó liên quan đến chủ đề của chúng ta, là việc con người không có khả năng tổ chức nền văn minh và sự giàu có dưới bất kỳ thứ gì khác ngoài mô hình tập trung. Khả năng của một mô hình đáng tin cậy và phi tập trung về chỉ số giàu có và chuyển giao giá trị chưa từng tồn tại cho đến bây giờ. Các đặc điểm của phương pháp tập trung được phát triển để thúc đẩy sự ích kỷ nâng cao mà tự tham nhũng.

Tập trung giá trị trở nên nổi bật hơn dưới thời chủ nghĩa thực dân mới và sự phóng chiếu quyền bá chủ của Mỹ. Chủ nghĩa tân thực dân Mỹ, được xây dựng trên cả tư tưởng của tư bản và chủ nghĩa Mác, sử dụng những áp lực kinh tế, chính trị, văn hóa và quân sự để kiểm soát và tác động đến các quốc gia trên thế giới. Sự đi lên của USD tới sự thống trị quốc tế theo Hiệp định Bretton Woods (Xem địa chính trị của XRP) sử dụng nhiều công cụ thuộc địa khác nhau, chẳng hạn như hệ thống thanh toán quốc tế SWIFT, để truyền bá và duy trì cơ sở quyền lực tập trung của nó.

Toàn cầu hóa 1.0 thất bại vì nó đang được xây dựng trên những nguyên tắc tập trung này. Những người Mác xít sẽ cho chúng ta tin rằng toàn cầu hóa thất bại vì nó thúc đẩy chủ nghĩa tư bản không bị trói buộc, nhưng trên thực tế, toàn cầu hóa sử dụng cả hai lý tưởng để đạt được mục đích của nó. Hành động ra khỏi chủ nghĩa cộng sản và tới chủ nghĩa tư bản của Trung Quốc ủng hộ kết luận này. Sự chuyển động của Hoa Kỳ khỏi chủ nghĩa tư bản và tới chủ nghĩa cộng sản cũng ủng hộ kết luận này.

Một nơi nào đó ở giữa dưới một Interledger phi tập trung sử dụng XRP làm tài sản trao đổi cốt lõi, thế giới sẽ bắt đầu trải nghiệm một cái gì đó tôi sẽ gọi là Phân mảnh Giá trị. Đây là sự phân mảnh hoặc phân cấp giá trị trên toàn thế giới. Các quốc gia mới nổi từng ở sai đầu của chủ nghĩa tân thực dân bây giờ sẽ bắt đầu trải nghiệm sự phân mảnh giá trị khi đồng USD và Bretton Woods bị đảo ngược. Mojaloop và các dự án lấy cảm hứng từ XRP khác sẽ tiếp tục tăng cường và đẩy nhanh quá trình Phân mảnh giá trị.

Việc tích trữ giá trị trong các cơ cấu kinh tế và quản trị tập trung sẽ đứng trước những lý tưởng của những người cải cách Tin Lành và những người đã mơ ước nước Mỹ trở thành hiện tại. Chủ nghĩa thực dân mới và sự tập trung tiếp tục của sự giàu có không phải là những gì Hegel hay Rand muốn. Triết lý quyền của Hegel và chủ nghĩa khách quan của Rand, hay đức hạnh của sự ích kỷ đều không dành riêng cho những người nắm giữ quyền lực trong thế giới phương Tây. Nó áp dụng cho những người ở các quốc gia và thị trường mới nổi với niềm đam mê và ứng dụng như nhau.

Interledger của Ripple và sự phát triển của hệ sinh thái XRP mà họ đang quảng bá, cùng với Mojaloop và ngành công nghiệp micropayments được xây dựng bởi Coil, tất cả đều khuyến khích thế giới tiến tới sự phân chia giá trị hoặc phân cấp của cải.

Hai hệ tư tưởng dường như đối lập, chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa cộng sản, đều thúc đẩy sự tập trung của sự giàu có đối với mục tiêu riêng của từng tư tưởng. Phân mảnh giá trị và phân cấp được đưa vào khuôn khổ của thế giới của hệ thống kinh tế, tài chính và thương mại sẽ buộc cả hai phải phát triển hoặc bị phá hủy. Mỗi tư tưởng đều quảng bá sự ích kỷ vì những lý do khác nhau nhưng hướng tới cùng một kết thúc. Phải nhờ sự phân mảnh giá trị thí cả hai mới có thể hợp nhất và phát triển thành một cái gì đó mới.

Sự khách quan, hoặc sự ích kỷ như một đức hạnh, có thể được nhận thức đầy đủ hơn như một nguyên tắc tích cực với mỗi con người phục vụ như là nút tập trung riêng của họ hoạt động trong một hệ thống phi tập trung lớn thúc đẩy sự phân chia giá trị thông qua việc áp dụng các nguyên tắc Quyền của Hegel. Các quyền của cá nhân và đạo đức của cá nhân có thể được duy trì theo từng nút tập trung của chúng ta nhưng chịu trách nhiệm trên một hệ thống phi tập trung. Sẽ khó để coi từng nút là nút Marxist của cá nhân, vì chủ nghĩa Mác là về sự tập trung của tất cả quyền lực trong tiểu bang, nhưng xem xét cùng một nguyên tắc áp dụng cho từng cá nhân như một trạng thái hoạt động trong hệ thống phân cấp được xây dựng trên thị trường tự do và lòng tin.

Đâu đó ở giữa đó, chúng ta sẽ tìm thấy tư tưởng mới của tương lai. Nó trông như thê nào chủ yếu sẽ phụ thuộc vào chúng ta và các quyết định chúng ta thực hiện trong tương lai. Rất có thể mọi người đều muốn thấy người khác làm tốt và đạt được ước mơ của họ. Đây sẽ là chủ đề của Toàn cầu hóa 2.0. Sẽ có những thách thức mới, nhưng bản chất tập trung của chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa cộng sản đã tàn phá nỗ lực đầu tiên toàn cầu hóa, từ chủ nghĩa thực dân sang chủ nghĩa tân thực dân, sẽ không còn liên quan đến thế giới phân cấp XRP nữa. – JC